Trang ChínhTrang Chính  CalendarCalendar  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Thành viênThành viên  NhómNhóm  Đăng kýĐăng ký  Đăng NhậpĐăng Nhập  

Share | 
 

 Chương 9

Go down 
Tác giảThông điệp
Bibibobo



Tổng số bài gửi : 161
Join date : 22/07/2010

Bài gửiTiêu đề: Chương 9   Wed Aug 25, 2010 5:28 pm

Ba gã Golem di chuyển một cách kiên quyết vào bên trong hành lang. Chúng nhìn thấy cánh cửa mở nằm ở phía cuối hành lang và xông thẳng đến đó. Các phi tiêu có chiều dài bằng ngón tay bay thẳng vào chúng từ bức tường và đâm sâu vào làn da làm bằng bùn cứng của chúng nhưng không thể làm chúng đi chậm lại.

Các thanh kiếm hình trăng khuyết nằm gần sàn nhà cũng phát huy hiệu lực. Chúng bật ra từ bên dưới lớp vỏ ngụy trang nơi bức tường và chém thẳng vào mắt cá chân của bọn người bùn. Gã Golem đầu tiên ngã đâm sầm xuống sàn nhà với âm thanh nhão nhoẹt của bùn ướt. Gã thứ hai đi loạng choạng trên một bên chân trước khi ngã bổ về phía trước, đâm sầm vào bức tường và trượt xuống, để lại một vệt bùn đất kéo dài. Các thanh kiếm hình bán nguyệt tiếp tục “vòng vận động”, tấn công lần nữa và cắt đôi hai sinh vật bùn đất thành hai mảnh và cuối cùng hai tên Golem quay trở lại với “xuất xứ” bùn đất ban đầu. Những tảng bùn dày vương vãi ra khắp mọi nơi.

Gã Golem thứ ba, gã to cao nhất trong cả ba, dừng lại. Đôi mắt làm bằng hai viên đá màu đen của hắn nhìn một cách đần độn vào đống bùn đất – phần thi thể còn lại của hai chiến hữu. Và rồi hắn đột nhiên quay lại tung một nắm đấm thôi sơn thẳng vào bức tường. Cú đầu tiên giáng vào bên phải, cú thứ hai giáng vào bên trái. Một khoảng trống lớn trên phía bên phải của bức tường lộ ra, cho thấy không gian ở đằng sau. Tên Golem bước vào võ đường và nhìn ngó xung quanh, đôi mắt đen bất động và trơ cứng.

Bọn chuột trong lúc đó chạy thẳng về phía cánh cửa mở ở phía cuối hành lang. Phần lớn bọn chúng thoát khỏi các thanh kiếm lưỡi liềm...

Trên chiếc Limousine đang phóng nhanh vùn vụt, Tiến sĩ John Dee thôi không còn tạo sóng điều khiển lên bọn chuột và bắt đầu tập trung sự chú ý của mình lên tên Golem sống sót còn lại. Điều khiển các sinh vật nhân tạo như thế này dễ dàng hơn rất nhiều. Golem là những sinh vật không có trí óc. Chúng được tạo thành bằng bùn đất pha trộn với sỏi đá và được “thổi hồn” thành sinh vật sống bởi một câu thần chú đơn giản viết trên một tấm da vuông vức được gắn vào trong miệng chúng. Các phù thủy đã tạo thành nhiều tên Golem với nhiều hình dáng và kích thước khác nhau từ hàng nghìn năm trước: chúng chính là nguồn gốc của tất cả các câu chuyện về thây ma đội mồ sống dậy hay xác chết di động từng được kể. Ngay chính bản thân Dee cũng có một câu chuyện về tên Golem “hoành tráng” nhất trên tất cả mọi Golem. Đó là câu chuyện về tên Golem Màu đỏ của Prague. Hắn đã kể câu chuyện này cho Mary Shelley trong một đêm mùa đông lạnh lẽo khi mà cô ta, Ngài Byron, nhà thơ Shelley và Tiến sĩ đầy bí ẩn Polidora đến thăm lâu đài của hắn ở Thụy Sĩ vào năm 1816. Không đầy sáu tháng sau đó, Mary Shelley đã viết nên câu chuyện có tiêu đề Prometheus Hiện đại, cuốn sách mà sau này được biết đến một cách rộng rãi với tên gọi Frankenstein. Con quái vật trong cuốn sách của cô ta giống hệt như một Golem: nó được tạo thành từ những phần rời rạc dư thừa và tiến thẳng vào cuộc sống bằng khoa học ma thuật. Golem hầu như không thể bị hư hỏng dưới sự tấn công của phần lớn các loại vũ khí, mặc dù một cú rơi hay cú đánh đột ngột có thể làm vỡ nứt lớp da bùn đất của chúng. Sự thách thức còn đến với Golem đặc biệt ở những nơi khí hậu khô cằn và khắc nghiệt. Ở những nơi ẩm ướt, lớp da bùn của chúng hiếm khi bị nứt và có thể chịu đựng bất kỳ hình phạt nào, nhưng khí hậu khô nóng làm cho chúng tan chảy – đó là lý do tại sao chúng bị những thanh kiếm hình bán nguyệt đốn ngã dễ dàng. Một số phù thủy dùng thủy tinh hay gương để làm mắt cho Golem, nhưng riêng Dee ưa thích các viên đá đen nhẵn bóng hơn cả. Những đôi mắt đá đen này cho phép hắn nhìn thấy các hình ảnh một cách sắc nét mặc dù chỉ trong một màu.

Dee điều khiển cho tên Golem còn lại ngẩng cao đầu lên phía trên. Ngay trên đầu hắn, trên chiếc ban công chật hẹp nhìn xuống phía võ đường, là hai khuôn mặt xanh xao đầy kinh hoảng của hai đứa trẻ. Dee mỉm cười và đôi môi của tên Golem cũng giãn ra một nụ cười tương tự. Hắn sẽ giải quyết Flamel trước, rồi sau đó sẽ đến lượt hai nhân chứng kia.

Đột nhiên đầu của Nicholas Flamel xuất hiện, tiếp theo vài giây sau đó là mái tóc đỏ nổi bật của Nữ Chiến binh Scathach.

Nụ cười của Dee vụt tắt và hắn có thể cảm thấy tim mình nghẹt lại. Tại sao Scathach lại ở đây? Hắn không hề biết rằng nữ chiến binh tóc đỏ lại có mặt ở thành phố hay thậm chí là châu lục này vì sự kiện lúc ban chiều. Lần cuối cùng khi hắn nhìn thấy cô ta, Scathach đang hát trong một ban nhạc toàn nữ ở Berlin.

Thông qua đôi mắt của tên Golem, Dee quan sát cả Flamel và Scathach khi cả hai nhảy qua rào chắn và đứng đối diện ngay trước mặt gã người bùn. Scathach nói thẳng vào mặt Dee – nhưng tên Golem này không có tai nên không thể nghe thấy gì – và hắn không biết cô ta đang nói gì cả. Có thể là một lời đe dọa hay hứa hẹn gì đó.

Flamel tiến ra xa về phía cửa ra vào giờ đây đã tối đen và tràn ngập chuột. Ông rời khỏi trung tâm căn phòng, để lại Scatty đứng đối mặt với Dee và tên Golem.

Có thể là cô ta đã không còn cừ khôi như hồi trước, hắn nghĩ một cách tuyệt vọng. Có thể là thời gian đã làm sức mạnh của cô ta suy yếu dần đi.

“Chúng ta nên giúp đỡ,” Josh nói.

“Và làm gì?” Sophie hỏi, giọng cô vang lên không có chút gì là chế nhạo. Chúng đều đang đứng trên ban công nhìn xuống võ đường. Chúng đều đã há hốc mồm nhìn cảnh Flamel và Scatty nhảy qua rào cản và trôi bồng bềnh chầm chậm trên sàn nhà. Cô gái tóc đỏ giờ đây đứng đối mặt với tên Golem, trong khi Flamel vội vã tiến về phía cửa ra vào dày đặc chuột. Những con thú xấu xí đen trũi này dường như ngần ngại không muốn tiến vào sâu trong phòng.

Không hề báo trước, tên Golem tung một nắm đấm dữ dội và tiếp theo sau đó là một cú đá trời giáng về phía Scatty.

Josh há miệng định kêu Scatty hãy coi chừng, nhưng cậu không có cơ hội để nói bất cứ tiếng nào trước khi Scatty cử động. Trong giây lát cô đứng ngay trước mặt tên Golem, rồi cô lập tức tung người về phía trước, cúi sát phía dưới những đòn tấn công và sát gần đến tên Golem. Cánh tay cô di chuyển thành một vệt dài, và cô tung một cú đấm mạnh mẽ vào ngay giữa hàm của tên Golem. Một thứ chất lỏng lép nhép trào ra, rồi quai hàm của hắn bị tháo rời và miệng của hắn há rộng. Trong vòm họng tối đen của hắn, cặp sinh đôi có thể nhìn thấy rõ ràng một miếng giấy hình chữ nhật màu vàng.

Tên Golem vùng vẫy một cách điên dại và Scatty nhảy lùi lại một chút. Hắn tung ra một cú đá không trúng đích và đâm thẳng vào những tấm ván lót sàn nhẵn bóng, bẻ gãy chúng thành nhiều mảnh vụn.

“Chúng ta phải xuống giúp Scatty thôi!” Sophie nói.

“Bằng cách nào?” Josh hỏi to, nhưng chị gái cậu đã chạy thẳng vào nhà bếp, cố gắng tìm kiếm một vũ khí nào đó. Cô ló ra sau vài giây với một cái lò microwave trên tay. “Sophie,” Josh thì thầm, “chị định làm gì với...?”

Sophie cố kéo cái lò microwave ra phía sát rìa của rào chắn. Cái lò rơi thẳng vào ngực tên Golem và mắc kẹt ở đó, khiến cho những giọt bùn bắn tung tóe ra xung quanh. Tên Golem ngừng lại, bối rối và mất phương hướng. Nhân khi hắn đang quờ quạng, Scatty tận dụng cơ hội và tấn công hắn bằng những cú đá và cú đấm từ nhiều góc độ, do đó càng làm cho tên Golem rối trí hơn. Hắn kịp tung ra một cú đấm suýt chút nữa là trúng mái tóc đỏ của Scatty, nhưng cô chụp lấy cánh tay hắn và dùng nó là “điểm tựa” để ném mạnh tên Golem xuống sàn nhà. Các tấm ván lót sàn vỡ ra răng rắc. Rồi cánh tay của cô gái lại vươn ra... và cô khéo léo giật tấm giấy hình vuông ra khỏi miệng của tên Golem.

Ngay lập tức tên Golem trở lại hình hài nguyên thủy – một đống bùn hôi hám nhễu nhão. Nước bẩn và bụi đất chảy tràn lan trên sàn võ đường. Cái lò microwave cũng lăn lóc trên nền nhà.

“Em đoán là sẽ chẳng có ai dùng cái lò đó để nấu nướng gì nữa,” Josh thì thầm.

Scatty đưa tấm giấy hình vuông lên vẫy vẫy về phía hai chị em Josh. “Bất cứ sinh vật tạo nên bằng ma thuật nào cũng được thổi sức sống vào bằng một câu thần chú nằm trên hay trong cơ thể. Tất cả những gì phải làm đó là lấy nó đi để phá vỡ câu thần chú. Hãy nhớ lấy điều này.”

Josh liếc nhanh về phía chị mình. Cậu biết là cô cũng đang nghĩ giống như mình: nếu như chúng phải lại đối mặt với một tên Golem khác, chúng sẽ không có cách nào tiến đến gần để thò tay vào miệng hắn mà giật tấm giấy ra.

Nicholas Flamel tiến đến gần lũ chuột một cách thận trọng. Đánh giá thấp bọn này có thể sẽ dẫn đến cái chết. Nhưng dù ông không hề gặp bất kỳ khó khăn nào trong việc chiến đấu và hủy diệt các sinh vật vốn là những vật vô tri được tạo nên bằng ma thuật, ông thường do dự khi hủy diệt các sinh vật sống. Ngay cả khi chúng là lũ chuột. Perry đã chẳng hề ăn năn gì về những điều ông biết, nhưng từ rất lâu ông đã hành động như một nhà giả kim cống hiến đời mình cho việc phục vụ và giữ gìn cuộc sống thay vì hủy hoại nó. Những con chuột hiện đang nằm dưới sự điều khiển của Dee. Những con vật tội nghiệp đó có lẽ đang hoảng sợ... dẫu rằng điều đó không ngăn cản chúng từ việc ăn thịt Flamel.

Flamel trườn người trên sàn nhà, lòng bàn tay phải của ông hướng lên trên trong khi ông khum những ngón tay lại. Ông thổi nhẹ vào bàn tay mình và một quả bóng nhỏ màu xanh lá cây lập tức xuất hiện. Rồi ông đột ngột xoay bàn tay lại và tung quả bóng vào sàn nhà nhẵn bóng. Những ngón tay ông thậm chí chạm rin rít và thọc sâu vào sàn nhà gỗ. Quả bóng chứa đầy năng lượng màu xanh lá cây bắn tóe xuống sàn thành một vệt dài. Thế rồi nhà giả kim nhắm mắt lại và luồng điện của ông tỏa sáng xung quanh cơ thể ông. Hết sức tập trung, ông lái cho năng lượng luồng điện của mình chảy từ những ngón tay xuống sàn nhà.

Sàn nhà gỗ bắt đầu rực sáng.

Từ nơi Sophie và Josh đang đứng, hai chị em không biết chắc chắn là Flamel đang làm gì. Chúng có thể nhìn thấy luồng điện màu xanh bừng sáng lên quanh cơ thể ông, vươn lên từ ông như lớp sương mờ ảo. Thế nhưng chúng không thể hiểu vì sao đám đông lúc nhúc những con chuột đang tụ tập gần cửa ra vào lại không xộc thẳng vào phòng.

“Có thể có một câu thần chú gì đó giữ không cho chúng tiến vào,” Sophie nói. Theo bản năng, cô tự hiểu là cậu em sinh đôi cũng đang nghĩ y như vậy.

Scatty nghe thấy lời của Sophie. Cô đang cẩn thận xé miếng giấy màu vàng lấy ra từ miệng tên Golem thành nhiều mẩu vụn. “Đó là một câu thần chú Canh giữ rất đơn giản,” cô giải thích, “nó được dùng để giữ không cho vật ký sinh hay vi trùng tiến vào trong phòng. Sáng nào tôi cũng đến đây và tìm thấy nhiều con bọ hay bướm đêm rơi vương vãi. Phải mất hàng năm trời mới quét sạch chúng được. Câu thần chú Canh giữ không để cho bọn chuột đến gần hơn... thế nhưng một khi câu thần chú được phá vỡ thì lũ chuột sẽ tràn tới.”

Nicholas Flamel rất ý thức rằng John Dee có thể nhìn thấy ông xuyên qua đôi mắt của lũ chuột. Ông cầm lấy con chuột lớn nhất có kích thước bằng cả một con mèo đang đứng bất động trong khi những con chuột khác đang chạy nhảy nhốn nháo xung quanh nó. Với bàn tay phải vẫn đang chôn sâu dưới sàn nhà, Flamel dùng tay trái chỉ thẳng vào con chuột. Con chuột co giật mạnh và trong thoáng chốc, đôi mắt nó lóe lên màu vàng bệnh hoạn.

“Tiến sĩ John Dee, ông đã phạm phải một sai lầm lớn nhất đời mình.Tôi sẽ tìm đến ông,” Flamel nói lớn.

Dee rời mắt khỏi chiếc đĩa Bói cầu và nhìn thấy Perenelle Flamel đang rất tỉnh táo và chăm chú nhìn hắn ta. “A, thưa Quý bà, bà đã thức dậy kịp lúc để nhìn thấy các sinh vật của tôi đè bẹp chồng bà. Thêm nữa, cuối cùng thì tôi cũng đã có cơ hội để xử lý kẻ gây rắc rối Scathach, và tôi sẽ lấy lại hai trang bị mất của cuốn sách.” Dee không chú ý thấy đôi mắt của Perenelle mở rộng khi hắn nhắc đến tên của Scathach. “Tất cả ở cùng trong một chỗ. Thật là một ngày làm việc hiệu quả.” Hắn nói và tập trung chú ý vào con chuột lớn nhất, ra lệnh cho nó bằng hai câu đơn giản. “Tấn công. Tiêu diệt.”

Dee nhắm mắt lại trong khi con chuột duỗi thẳng người và lao mình vào phòng.

Luồng sáng vàng chảy từ các ngón tay của Flamel xuống sàn nhà và phác thảo lên rìa những tấm ván những đường viền màu vàng chói. Đột nhiên, từ sàn nhà gỗ mọc lên những cành, nhánh, lá và cả một thân cây... rồi một cây khác... và một cây khác nữa. Chỉ trong giây lát, một “cánh rừng” đầy cây mọc vươn lên từ sàn nhà với các cành nhánh bò dọc lên các bức tường và trần nhà. Một số thân cây chỉ nhỉnh hơn ngón tay một chút, một số khác dày bằng một vòng ôm và một cây gần phía cửa thực sự “cổ thụ” đến mức nó gần như che lấp cửa ra vào.

Lũ chuột quay tới quay lui, kêu chút chít cáu kỉnh trong khi chúng chạy ngược ra về phía hành lang, cố gắng một cách vô vọng để nhảy qua các thanh kiếm lưỡi liềm đang xẻ gió vun vút.

Flamel trườn người lui lại và đứng lên bằng hai chân. Ông phủi hai tay vào nhau. “Một trong những bí mật lâu đời nhất của thuật giả kim,” ông tuyên bố trước đôi mắt mở to kinh ngạc của cặp sinh đôi và Scatty, “đó là tất cả các vật thể sống, từ những sinh vật phức tạp nhất đến đơn giản nhất, đều mang những hạt giống sáng tạo ngay trong chính bản thân chúng.”

“DNA – cấu tử cơ bản của tế bào di truyền,” Josh thì thầm, mắt chăm chú nhìn vào cánh rừng rậm vừa trỗi dậy và vẫn đang vươn lên rậm rạp phía sau lưng Flamel.

Sophie đưa mắt nhìn quanh căn phòng từng là võ đường. Sàn nhà giờ đây bẩn thỉu và hôi hám bởi những dòng nước bùn dơ dáy. Những tấm ván lót sàn bóng loáng đã vỡ vụn với những thân cây mọc lên trên chúng. Mùi hôi thối của bùn đất vẫn xông lên từ hành lang. “Có phải ý em là các nhà giả kim cũng biết về DNA?” cô hỏi.

Nhà Giả kim gật đầu một cách đầy phấn khởi. “Chính xác. Khi Watson và Crick tuyên bố là họ đã khám phá ra cái mà họ gọi là bí mật của cuộc sống vào năm 1953, họ chỉ đơn giản là tái khám phá điều mà các nhà giả kim vẫn đã luôn luôn biết.”

“Chú nói là chú đã đánh thức những cây DNA từ các tấm ván lót sàn và thúc ép cho chúng lớn dậy,” Josh nói, chọn lựa từ ngữ một cách cẩn thận. “Bằng cách nào?”

Flamel quay đầu nhìn về phía khu rừng giờ đây đã phủ kín võ đường. “Đó chính là ma thuật,” ông nói một cách vui mừng, “và chú đã không dám tin chắc là mình có thể thực hiện nó được nữa... cho đến khi Scatty nhắc nhở chú,” ông nói tiếp.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
 
Chương 9
Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
MTUANPRO :: IV. THẾ GIỚI EBOOK :: Công nghệ thông tin-
Chuyển đến